flâneur — a map of the web's best reading

You eat what you are – Long D. Hoang

longduchoang.wordpress.com · 1,472 words · saved by 1 readers

Hôm nay bước ra khỏi quán ăn, đúng lúc trời đổ mưa phùn và tai nghe văng vẳng câu hát “Why don’t you come?” của Mademoiselle. Ngửa mặt lên trời là khoảng không đen vô tận, và những hạt li ti trăng trắng như lao ra từ khoảng không ấy, thả nhẹ xuống đầu mình như đêm mưa tuyết nhỏ năm nào ở Nottingham. Không lạnh tê óc như năm ấy, cũng không nóng hâm hâm, mà là một khoảng bao bọc rất nồng. Nồng và dày, bao bọc quanh mình lọt và lạc. Nhưng tất cả những thứ ấy không có thực. Bằng một sự kì diệu nào đó của hệ thần kinh, những tế bào nào đó đã quá mỏi mệt với việc phải liên tục lên tiếng với bộ não, mặc dù bình thường chúng là đám tế bào đông và hung hãn nhất, to mồm nhất. Trong khoảnh khắc, những tế bào ấy câm lặng, để những tiếng nói khác, vốn vẫn thầm ngỏ tiếng bấy lâu trong vô vọng, được nghe thấy một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Thế giới khi ấy không “thật”, ngay cả trong khoảnh khắc. Ruby Wax đã mô tả khá hay phần ý thức của con người. Nếu coi ý thức là một nàng ong chúa, thì cô nàng ấ

Hôm nay bước ra khỏi quán ăn, đúng lúc trời đổ mưa phùn và tai nghe văng vẳng câu hát “Why don’t you come?” của Mademoiselle. Ngửa mặt lên trời là khoảng không đen vô tận, và những hạt li ti trăng trắng như lao ra từ khoảng không ấy, thả nhẹ xuống đầu mình như đêm mưa tuyết nhỏ năm nào ở Nottingham. Không lạnh tê óc như năm ấy, cũng không nóng hâm hâm, mà là một khoảng bao bọc rất nồng. Nồng và dày, bao bọc quanh mình lọt và lạc. Nhưng tất cả những thứ ấy không có thực. Bằng một sự kì diệu nào đó của hệ thần kinh, những tế bào nào đó đã quá mỏi mệt với việc phải liên tục lên tiếng với bộ não,

Explore this link on the map →

related reading