flâneur — a map of the web's best reading

“Phải nhớ là bây giờ con không còn khỏe như người bình thường nữa” – Bye bye, Midori.

byebyemidori.wordpress.com · 1,258 words · saved by 1 readers

Mẹ dặn một lời cuối trước khi tôi lên xe và trở lại Hà Nội không phải của tôi. Với một balo đầy nặng thuốc mới, tôi biết, tôi luôn biết, nhưng ở giây phút đó tôi mới chính thức chấp nhận sự thật rằng mình không còn khỏe như một người bình thường. Tôi không định viết để kêu than. Lúc mà Trang hỏi “Sao phải cắt túi mật mà tao trông mày vô tư thế?” và tôi trả lời gần như không đắn đo “Thì đằng nào cũng không còn cách khác, không lạc quan thì còn làm gì được”, bản thân tôi đã thấy sự thừa thãi của than thở trong chặng đường phía trước rồi. Tôi muốn viết để giữ cho mình tỉnh táo, và cả để giữ cho những người còn khỏe bình thường xung quanh tôi tỉnh táo. Tôi nhận thấy có 2 lý do chính để dẫn đến việc suy giảm thể trạng, tất nhiên là chủ quan và khách quan, hay cụ thể hơn là cách mà mình sống và cách “cuộc sống” muốn mình tồn tại. Về mặt chủ quan, tôi đồng ý tôi đã sống một cách vô trách nhiệm với sức khỏe bản thân bằng việc nuông chiều nhu cầu, nuông chiều cảm xúc. 4 năm đại học là 4 năm tôi

Trông ảnh này thật xuân xanh, hạnh phúc ~ Mẹ dặn một lời cuối trước khi tôi lên xe và trở lại Hà Nội không phải của tôi. Với một balo đầy nặng thuốc mới, tôi biết, tôi luôn biết, nhưng ở giây phút đó tôi mới chính thức chấp nhận sự thật rằng mình không còn khỏe như một người bình thường. Tôi không định viết để kêu than. Lúc mà Trang hỏi “Sao phải cắt túi mật mà tao trông mày vô tư thế?” và tôi trả lời gần như không đắn đo “Thì đằng nào cũng không còn cách khác, không lạc quan thì còn làm gì được”, bản thân tôi đã thấy sự thừa thãi của than thở trong chặng đường phía trư

Explore this link on the map →

related reading