flâneur

Thùy Anh Bùi

0 followers · 280 views

on the atlas — 29

highlights — 49

  • Thời đại chúng ta thì khác: nhiều ánh sáng hơn, tiện nghi hơn, ổn định hơn. Chúng ta đã ít nhiều khử được bóng tối cổ đại. Nhưng thật kỳ lạ, khổ đau và bi kịch vẫn còn đấy. Chỉ là người ta không còn có thể gào lên nỗi đau của mình, nguyền rủa nỗi đau của mình, hát lên nỗi đau của mình ở âm vực cao nhất như Hecuba mà thôi. Nỗi đau lặn xuống bên dưới. Con người âm thầm tự chiến đấu với những chấn thương. Thế giới đang tiến bộ cơ mà, sao cứ phá hỏng cuộc vui bởi những bi kịch mãi thế.
    Hồi ký Yiyun Li: Cuộc đời này có đáng sống không?
  • Nói như chính lời của bà, các nhân vật này "diễn đạt nỗi đau của mình ở âm vực cao hơn tôi."
    Hồi ký Yiyun Li: Cuộc đời này có đáng sống không?
  • Thế nhưng, giữa một thế giới công nghệ luôn ồn ào chạy theo những trào lưu mới, người ta vẫn thấy ở Tim Cook một sự cẩn trọng đáng quý. Ông không vội vã lao vào những ảo ảnh mang tên Metaverse, cũng không hối hả dốc tiền vào một cuộc đua AI bằng mọi giá. Thay vào đó, ông chọn cách dung hòa, tích hợp AI từ các đối tác thứ ba (như OpenAI) một cách có chọn lọc, chỉ để đảm bảo rằng trải nghiệm của người dùng trong hệ sinh thái Apple luôn được giữ ở mức trọn vẹn, ổn định và thân thuộc nhất.
    Apple dưới bàn tay Tim Cook: Hành trình lèo lái đế chế 4000 tỷ đô
  • "Đừng bao giờ tự hỏi tôi sẽ làm gì. Hãy làm điều anh cho là đúng đắn"
    Apple dưới bàn tay Tim Cook: Hành trình lèo lái đế chế 4000 tỷ đô
  • Tuy nhiên, nghệ thuật đàm phán hay ngoại giao của Tim Cook không chỉ dừng lại ở việc ép giá. Sự khéo léo của ông nằm ở cách Apple làm chủ năng lực sản xuất mà không cần sở hữu bất động sản hay xây dựng nhà máy. Thay vì đẩy hết rủi ro cho đối tác, Apple cử hàng ngàn kỹ sư túc trực ngay tại dây chuyền của Foxconn, cùng tham gia vào từng công đoạn hóa học và cơ khí. Apple dùng dòng tiền dồi dào của mình để mua hàng chục ngàn cỗ máy đắt đỏ, đặt chúng vào xưởng của đối tác với tấm biển "Chỉ dành cho Apple". Chiến lược đầu tư sâu sát này tạo ra một sự gắn kết chặt chẽ: các đối tác được sử dụng máy m…
    Apple dưới bàn tay Tim Cook: Hành trình lèo lái đế chế 4000 tỷ đô
  • Ở thời điểm đó, Tim Cook đang có một vị trí vô cùng vững chắc tại Compaq. Việc rời bỏ một nơi đang ở đỉnh cao để chuyển sang một công ty đang trên đà sa sút như Apple bị nhiều người coi là một quyết định khó hiểu, rủi ro và đầy mạo hiểm. Bạn bè và những người lý trí nhất đều khuyên ông nên ở lại. Bản thân Cook sau này cũng chia sẻ rằng ông đã thử đủ mọi cách để suy nghĩ cho thấu đáo: từ thiền định, tìm đến đức tin, cho đến đọc sách của các triết gia. Về mặt phân tích lý tính, mọi dữ liệu đều chỉ ra rằng ông không nên đi. Thế nhưng, cuộc trò chuyện vào mùa xuân năm 1998 đã làm thay đổi tất cả. …
    Apple dưới bàn tay Tim Cook: Hành trình lèo lái đế chế 4000 tỷ đô
  • Cậu học được cách gỡ rối các quy trình và loại bỏ những sự thừa thãi trong các hệ thống lớn
    Apple dưới bàn tay Tim Cook: Hành trình lèo lái đế chế 4000 tỷ đô
  • luôn đồng cảm với những người yếu thế và kiên định bảo vệ quyền con người,
    Apple dưới bàn tay Tim Cook: Hành trình lèo lái đế chế 4000 tỷ đô
  • Như ông từng kể lại tại Liên Hợp Quốc năm 2013, hình ảnh cây thánh giá bốc cháy đã khắc sâu vào tâm trí ông, trở thành hiện thân cho sự thiếu hiểu biết, lòng căm hờn và nỗi sợ hãi trước những điều khác biệt. Cũng từ đó, những thần tượng trong lòng ông không phải là các tỷ phú giàu có, mà là những người cả đời đấu tranh vì con người như Martin Luther King Jr. và Robert F. Kennedy.
    Apple dưới bàn tay Tim Cook: Hành trình lèo lái đế chế 4000 tỷ đô
  • đôi khi, người bảo vệ và phát triển tốt nhất cho sự sáng tạo không nhất thiết phải là một nghệ sĩ, mà lại là một người bậc thầy về sự kỷ luật và khả năng vận hành hệ thống.
    Apple dưới bàn tay Tim Cook: Hành trình lèo lái đế chế 4000 tỷ đô
  • Những người kế nhiệm thường dễ rơi vào một trong hai vòng xoáy: hoặc chật vật trở thành một bản sao mờ nhạt, hoặc vội vã xóa bỏ di sản cũ để khẳng định cái tôi của chính mình.
    Apple dưới bàn tay Tim Cook: Hành trình lèo lái đế chế 4000 tỷ đô
  • “Tôi sẽ không gọi họ là anh hùng. Tôi gọi họ là những con người biết chịu đựng, những người biết chống trả. Những người luôn làm điều gì đó để đối mặt với tất cả mọi thứ, có lẽ gọi họ là ‘những người mở rộng tay ôm’ [Umarmende] là từ thích hợp nhất.”
    Han Kang, Giải thưởng Nobel văn chương 2024. Tất cả những linh hồn bị tổn thương | Diễn đàn Câu lạc bộ Văn đoàn Độc lập Việt Nam
  • Với một tình cảnh khủng khiếp, đầy dối lừa, và phức tạp đến thế – cả về đạo đức lẫn thực tế – chúng ta cảm thấy tốt hơn là đừng nghĩ hay đừng biết gì cả. Tốt hơn là giao việc suy nghĩ và hành động và đặt ra các tiêu chuẩn đạo đức cho những ai chắc chắn nằm “trong vùng hiểu biết.” Tốt hơn là đừng cảm nhận quá nhiều cho đến khi cuộc khủng hoảng chấm dứt – và nếu nó không bao giờ chấm dứt thì chí ít chúng ta cũng sẽ phải chịu đựng ít hơn, có một sự vô tri hữu ích, tự bảo vệ mình một cách tốt nhất có thể bằng một chút thờ ơ, một chút kiềm chế, một chút cố tình mù quáng, và một liều lớn thuốc tự gâ…
    Viết trong bóng tối – David Grossman | Nguyễn Huy Hoàng
  • Khoảng không này không trống rỗng mãi. Nó nhanh chóng tràn ngập sự thờ ơ, hoài nghi, và trên hết là tuyệt vọng – nỗi tuyệt vọng có thể tiếp sức cho một thực tế méo mó trong nhiều năm, đôi khi là nhiều thế hệ. Nỗi tuyệt vọng rằng người ta sẽ không bao giờ thay đổi được tình hình, không bao giờ cứu chuộc được nó. Và cùng cực nhất trong tất cả – nỗi tuyệt vọng về con người, về những gì mà tình hình méo mó này cuối cùng đã phơi bày trong mỗi người chúng ta.
    Viết trong bóng tối – David Grossman | Nguyễn Huy Hoàng
  • cái khoảng không dần xuất hiện giữa cá nhân với tình trạng bạo lực, hỗn loạn đang bao trùm gần như mọi khía cạnh của đời sống của anh ta.
    Viết trong bóng tối – David Grossman | Nguyễn Huy Hoàng
  • “Hạnh phúc hay khổ đau cá nhân của chúng ta, hoàn cảnh thực tế của chúng ta, rất quan trọng đối với những thứ mà chúng ta viết,” Natalia Ginzburg nói trong cuốn Khó mà nói về mình
    Viết trong bóng tối – David Grossman | Nguyễn Huy Hoàng
  • Tổ quốc Tanzania gửi tôi đi 5.000 dặm đến đây không phải để xuất phát một cuộc đua mà là để hoàn thành nó!
    Akhwari và Bou Samnang: Vì sao người thất bại được vinh danh - Tuổi Trẻ Online
  • Bạn càng tranh đấu, càng cố gắng vượt lên trên người khác để làm điều gì đó, bạn càng đẩy thành công ra xa mình!
    Tuổi 20 - Tôi đã sống như một bông hoa dại: Cuốn sách cho những trăn trở thanh xuân
  • Cái thế giới này phát cuồng lên vì các bảng xếp hạng.
    Tuổi 20 - Tôi đã sống như một bông hoa dại: Cuốn sách cho những trăn trở thanh xuân
  • Tôi chưa từng có ước mơ ấy. Tôi chỉ mong điều mình viết chạm đến lòng người.
    Tuổi 20 - Tôi đã sống như một bông hoa dại: Cuốn sách cho những trăn trở thanh xuân
  • Sau một buổi học hừng hực khí thế “mình là vĩ đại” và đi về nhà, có bao nhiêu người sau đó thực sự trở nên tốt hơn chính họ ngày hôm qua? Tôi ngờ rằng nếu thức dậy vào một buổi sớm mùa đông mưa phùn gió bấc, người ta sẽ lại quên ngay thôi cái ý nghĩ vĩ đại kia, cuộn chăn lại và tiếp tục mơ những giấc mơ đủ hỉ nộ ái ố đời thường. Đã đến lúc chúng ta nên nhìn nhận thẳng thắn, rằng mục tiêu vĩ đại khiến chúng ta tốt hơn thật hay đang là một áp lực tâm lí quá sức mà chính chúng ta không nhận ra, chỉ vì cả xã hội đang chạy theo nó?
    Tuổi 20 - Tôi đã sống như một bông hoa dại: Cuốn sách cho những trăn trở thanh xuân
  • Một ngày tôi nhận ra mình tự do như chưa bao giờ tự do đến thế, tôi muốn hét lên là ở đây không ai nhìn tôi là nghĩ ngay đến học sinh giỏi nên tôi cần phải mẫu mực làm gì, tôi đã ở top cuối thì sự bất an bị rớt khỏi top đầu cũng tiêu tan. Tôi vẫn tổn thương, vẫn dần dần gỡ bỏ quá nhiều lớp áo giáp mà bao năm đã dựng lên để tự vệ và tỏ ra hoàn hảo với thế giới, và vẫn viết. Rất nhiều ngày tháng trôi qua cho đến khi tôi nhận ra giờ ngay cả các bạn học tự nhiên cũng hiểu và thích điều tôi viết, thậm chí họ bắt đầu chờ đợi. Tôi không còn giải thưởng nào để làm tấm khiên che chắn cho danh dự của mì…
    Tuổi 20 - Tôi đã sống như một bông hoa dại: Cuốn sách cho những trăn trở thanh xuân
  • Tôi đã suy nghĩ tám vạn lần rằng cuộc sống có nhất thiết phải là một cuộc đấu tranh không, thắng cái gì và để làm gì? Cái tư tưởng “Hãy trở thành số một“ nặng tính đấu tranh. Nếu bạn không leo lên đầu những người thứ hai, thứ ba thì làm sao bạn chắc mình là số một?
    Tuổi 20 - Tôi đã sống như một bông hoa dại: Cuốn sách cho những trăn trở thanh xuân
  • Winning isn’t everything even if you win everything” (Chiến thắng không phải tất cả cho dù chúng ta có chiến thắng tất cả đi chăng nữa ).
    Tuổi 20 - Tôi đã sống như một bông hoa dại: Cuốn sách cho những trăn trở thanh xuân
  • Hoài niệm cội nguồn, Nguyễn Bính thành tiếng lòng thổn thức nhất về bi kịch lỡ dở của phận người trên đồng đất ngàn đời này. Ấy là niềm thổn thức của những anh lái đò, chàng nho sinh, cô lái đò, cô hái mơ, cô chăn tằm, dệt cửi, rũ lụa… ở những thôn Đoài thôn Đông. Họ là những mảnh đời lỡ dở. Đã qua đến “Mười hai bến nước”, “Nghìn cửa sổ” mà vẫn cứ “đường dài thân ngưạ lẻ”, vẫn cứ “sông cái chiếc đò nan”. Kẻ thì “dang dở đời mưa gió” người thì “lỡ bước sang ngang”. Không công danh dở dang, cũng duyên phận lỡ làng. Ngay cái tôi Nguyễn Bính cũng đầy long đong lỡ dở “Ai bảo mắc vào duyên bút mực /…
    NGUYỄN BÍNH - HOÀI NIỆM CỘI NGUỒN
  • Hoài niệm cội nguồn, Nguyễn Bính cũng thành tiếng lòng não nuột vào bậc nhất của giấc mộng vượt thoát khỏi ao đời quẩn quanh tù đọng trong phận người chốn quê nhàm tẻ: mộng giang hồ.
    NGUYỄN BÍNH - HOÀI NIỆM CỘI NGUỒN
  • Nhưng tôi cũng tin chắc rằng, trên mảnh đất rộng lớn mà đầy hỗn loạn và sức sống này, tôi và sáng tác của tôi, hoặc nhiều hoặc ít, sẽ có ý nghĩa không thể thay thế được. Bởi vì, ở đó – cuộc sống, vận mệnh và thượng đế, đã lựa chọn tôi là người sinh ra chỉ có thể cảm nhận về sự đen tối của cuộc sống – tôi giống như đứa trẻ nhìn thấy vị hoàng đế không mặc áo quần, trong ánh sáng, tôi luôn luôn phát hiện ra bóng của cái cây to; trong vở kịch hoan lạc và ca tụng, tôi luôn luôn đứng phía sau bức màn sân khấu. Khi mọi người đều nói ấm áp, tôi cảm thấy lạnh lẽo; khi mọi người đều nói ánh sáng, tôi cả…
    Sứ mệnh với bóng tối – CSCI INDOCHINA
  • Nó là một system được thiết kế và xây dựng để giúp chúng ta có thể làm được thứ khó nhất trong tất cả mọi thứ: suy nghĩ, nhìn rõ và đối diện với chính bản thân chúng ta. Đập tan hết những tư tưởng đã lỗi thời hoặc các dòng suy nghĩ lệch lạc mà chúng ta bị cài cắm vào, để rồi chúng ta có thể thiết lập lại cách chúng ta suy nghĩ, cách chúng ta move, và cách chúng ta quyết định cho chính cuộc đời mình.
    Harvey
  • một hệ thống mà mình ước là mình có khi mình còn ở độ tuổi đôi mươi, khi mình cố gắng đốt hết tất cả năng lượng mình có chỉ để chứng minh là mình ổn, nhưng sự thật chỉ là cố gắng chạy thật nhanh để che lấp cho sự rối bời.
    Harvey
  • Cả tháng này mình train cùng các bạn trong LIVE.CØDE về việc xây dựng cấu trúc để một ngày không bị cuốn trôi đi trong vô nghĩa, để chúng ta không phải loay hoay rồi không biết thời gian đi đâu mất trong khi không làm được gì nhiều.
    Harvey
  • những người tưởng mình bận vì lịch kín, nhưng thật ra họ bận vì tâm trí họ lúc nào cũng đầy tiếng ồn, một ngày của họ trôi qua không phải trong công việc thật mà trong những lần lướt mạng vô thức, trả lời tin nhắn không quan trọng, làm vừa lòng người khác, chìm trong lo âu, tự trách, so sánh, né tránh, nghĩ lan man.
    Harvey
  • một khoảnh khắc để hỏi “Mình đang sao rồi?”, một khoảnh khắc để nói lời mình biết là nên nói, một khoảnh khắc để làm điều mình cứ né tránh. Những khoảnh khắc đó không làm cuộc đời bạn đổi hướng ngay lập tức, nhưng chúng nhắc bạn một điều quan trọng: bạn vẫn còn ở đây, bạn chưa đánh mất mình trong nhịp sống đang cuốn đi mọi thứ.
    Harvey
  • Bạn có thể học được từ một cuốn sách, một bài viết, một người thầy. Nhưng những gì khắc sâu nhất lại đến từ chính lúc bạn tự quan sát mình, trong khoảnh khắc không ai khác ở đó. Người trẻ thường mắc kẹt giữa hai cực: hoặc vội vàng nhảy vào quyết định, hoặc chần chừ đến mức bỏ lỡ mọi cơ hội. Nhưng thật ra, cuộc đời không cần bạn đúng tuyệt đối ngay lập tức. Nó chỉ cần bạn dám chọn, dám đi, rồi sửa đường khi thấy sai. Đứng yên mới là cái giá đắt nhất, vì trong lúc bạn do dự, thời gian không đứng chờ. Một người có thể rất thông minh nhưng vẫn mắc kẹt, vì họ dùng trí thông minh để biện minh thay v…
    Harvey
  • Tâm trí mà rối thì mọi thứ phía sau cũng rối: suy nghĩ lộn xộn, quyết định lệch hướng, bước đi sai lầm. Đừng tưởng chỉ cần cố thêm chút sức là sẽ vượt qua, vì gốc rễ không nằm ở sức mạnh hay là động lực, mà ở sự sáng suốt. Người ta thường muốn nhảy ngay vào hành động để tự trấn an rằng mình đang tiến lên, nhưng nếu hành động bắt đầu từ sự mù mờ thì càng đi, càng lạc xa.
    Harvey
  • Tự chủ nghĩa là không cần ai giao việc mới biết làm gì, không cần ai nhắc nhở mới giữ tiêu chuẩn, biết quan sát, lên kế hoạch và tự hoàn thành - không làm phiền ai, không gây drama, không play victim all the time. Bạn trở thành kiểu người mà người khác dựa vào, chứ không phải là người luôn dựa vào người khác.
    Harvey
  • Và khi làm được điều đó, bạn bắt đầu ngừng việc thương lượng giá trị của mình như một nhân viên, vì bạn đang hành xử như một người thực sự own và xây hệ thống. Người ta trả tiền cho mức độ nỗ lực và kết quả của bạn, là đúng. Nhưng người ta trả như thế nào, phần lớn là phụ thuộc vào việc bạn cần người khác can thiệp ít đến mức nào. Đừng cố tăng lương bằng cách chứng minh bạn làm giỏi, cái đó đến sau, cho bắt đầu thì là chứng minh bạn tự vận hành được, và cố gắng làm giảm sự phụ thuộc của bạn vào người khác.
    Harvey
  • Bạn bị trả thấp vì vẫn cần người khác quản lý mình. Nếu công việc của bạn chỉ tiến triển khi có người theo sát, nhắc nhở hoặc dẫn dắt, thì trần thu nhập của bạn không phải do năng lực quyết định, mà do cấu trúc hệ thống đặt ra. Trong hầu hết các tổ chức, quyền kiểm soát mới là yếu tố định hình thu nhập. Nếu bạn không thể tự tạo giá trị mà phải xin phép, được duyệt, có người giám sát, thì bạn không được trả công như một người giỏi, mà như một người cần được trông chừng. Khoảng cách thu nhập không chỉ phản ánh ai giỏi hơn, nó còn phản ánh ai tự do hơn. Đây là sự thật cần để tâm: người cần quản l…
    Harvey
  • Cho nên, mỗi lần có ai đó nói điều gì làm bạn khó chịu, bạn đều có quyền chọn. Chọn con đường giúp bạn sắc bén hơn, trưởng thành hơn, vững vàng hơn. Những người mạnh mẽ nhất mình biết là những người cảm được hết, và họ cũng nhiều lúc thấy nhói, nhưng vẫn tiếp tục học hỏi. Nhạy cảm không phải yếu đuối. Nhưng nếu bạn không rèn luyện khả năng nâng đỡ những gì mình cảm được do nhạy, nó sẽ dần biến thành sự mong manh - mà cái gì mong manh thì luôn dễ vỡ, một khi vỡ lại khó có thể lành.
    Harvey
  • Trong công việc, phản ứng trước feedback nói lên rất nhiều. Một người khi bị góp ý có thể thấy chạm, nhưng họ biết dùng cảm giác đó để soi lại mình, để hiểu sâu hơn, thay vì vội dựng lên bức tường che chở cho cái tôi. Khi giữ được sự tò mò, họ sẽ tự hỏi: “Mình đã bỏ sót điều gì? Vì sao chuyện này lại khiến mình phản ứng dữ dội đến thế? Có sự thật nào mình chưa đủ bình tâm để thấy rõ?” – và chính nhờ vậy họ mở ra, học nhanh, trưởng thành nhanh, trở thành kiểu đồng nghiệp mà ai cũng muốn làm việc cùng. Ngược lại, có người vừa nghe góp ý đã để tự ái dẫn đường, trong đầu bật ra: “Sao họ dám nói vậ…
    Harvey
  • Điều đó không có nghĩa là tương lai khép lại, nhưng chắc chắn bạn không thể chơi theo luật cũ. Nếu kế hoạch của bạn chỉ là “ra trường, nộp hồ sơ, chờ gọi, rồi đi làm” hoặc là “tích lũy 1 vài năm kinh nghiệm, rồi thăng tiến” thì bạn sẽ mắc kẹt trong một hàng dài không bao giờ nhúc nhích. Cái game cần để ý bây giờ là chứng minh bạn tạo ra được kết quả, chứ không phải chỉ đưa ra tấm bằng, hay số năm kinh nghiệm. Bạn có thể dùng công cụ để rút ngắn quy trình một nửa không? Bạn có thể biến việc rối thành việc rõ ràng không? Bạn có thể chịu trách nhiệm hoàn toàn cho một chỉ số (metric) và làm nó tốt…
    Harvey
  • Mọi thứ ngày càng khó, nhưng lại tốt theo cách riêng của nó. Vì điều đó có nghĩa là thế giới đang sàng lọc mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những lối đi dễ dãi, những chiếc vé an toàn đã không còn. Khi mọi thứ khó hơn, sự mơ hồ không còn đất sống. Bạn buộc phải chọn: hoặc tiếp tục mơ mộng và trôi đi trong đám đông, hoặc tự xây cho mình một bộ kỹ năng và một cái profile với những bằng chứng không ai phủ nhận được. Khó khăn không đến để đóng cửa tương lai, mà đến để làm nổi bật sự khác biệt. Người nào chịu được thử thách, người đó sẽ bước nhanh hơn khi những người khác còn đang hoang mang.
    Harvey
  • Và cũng đừng quá tin vào những gì thoải mái, dễ dàng. Bởi vì cái gì dễ dàng thường không cứu được bạn. Nó chỉ ru bạn ngủ sâu hơn, để bạn trôi tiếp trong trạng thái mơ màng, tưởng như yên ổn nhưng thật ra đang dần mất đi những năm tháng quý giá nhất của đời mình. Một cuộc đời thật sự không tự nhiên đến từ sự tiện lợi hay an toàn. Nó đến khi bạn dám bước ra khỏi vùng dễ chịu, dám đối diện với sự khó, dám thử và dám sai. Nếu bạn muốn sống một cuộc đời có thật, bạn phải chấp nhận nỗ lực. Phải chấp nhận có những ngày mệt, những lần vấp, những khoảnh khắc đầy nghi ngờ. Nhưng chính việc đi qua những …
    Harvey
  • Và người trẻ hôm nay dễ rơi vào cái bẫy này nhất. Vì cả hệ thống được dựng lên để giữ bạn quá tải vừa đủ rồi đẩy bạn vào tê liệt. Giải trí tức thì. Sự công nhận tức thì. Thông tin tức thì. Nhưng chẳng thứ nào bắt bạn phải cảm nhận thật hay hành động thật. Nó giữ bạn bận rộn, nông cạn, scroll màn hình, yên phận. Bạn nghĩ mình đang lựa chọn, nhưng thực ra bạn đang bị quản lý. Bạn không ngủ vì mệt, bạn ngủ vì đã bị ru, hay tệ hơn là bị dụ vào. Vậy làm sao thoát ra? Không phải xem thêm một video truyền động lực. Không phải dành vài ngày hứng khởi rồi lại tắt. Bạn phải tập lại cho cơ thể và tâm trí…
    Harvey
  • Còn nếu phải hỏi: vậy thì hạnh phúc ở đâu? Câu trả lời không nằm ở việc né tránh những va chạm, mà ở việc đi xuyên qua nó. Hạnh phúc sâu hơn không phải đến từ việc công việc luôn dễ dàng, mà từ việc nhìn lại và thấy rõ: “Mình đã vượt qua, mình đã tạo ra được thứ gì đó thực sự giá trị.” Đó là sự an yên của việc đóng góp, là niềm vui từ một kết quả hữu ích, là cảm giác tự hào khi thấy mình đã lớn lên sau từng thử thách. Và thực ra ít ai được nhớ đến chỉ vì vui khi đi làm. Người ta được nhớ đến bởi những gì họ đã xây dựng, những ai họ từng giúp đỡ, và điều gì đã thay đổi nhờ sự hiện diện của họ. …
    Harvey
  • Nhưng chính những cảm xúc khó chịu ấy lại là tín hiệu của sự tiến bộ. Chúng không phải là dấu hiệu của thất bại, mà là ma sát tự nhiên trên hành trình tạo ra giá trị. Giống như khi tập gym, cơ bắp đau nhức không có nghĩa là bạn làm sai, mà là dấu hiệu cơ thể đang thích nghi và lớn lên. Trong công việc cũng y chang, sự chán nản khi phải sửa đi sửa lại một bản báo cáo, sự lo lắng trước một bài thuyết trình, sự bối rối khi học một kỹ năng mới, hay sự khó chịu khi không nhận được feedback… tất cả đều cho thấy bạn đang bước ra khỏi vùng quen thuộc để mở rộng giới hạn.
    Harvey
  • Loom ​Giúp chúng ta record màn hình, rất có ích cho meeting record hay tutorial.
    Một vài công cụ/ website hay sẽ tiết kiệm cho chúng ta rất nhiều thời gian và công sức
  • Như thế, những áng văn chương hay, những áng văn chương đích thực, luôn mang tính chất đập phá, bất phục tùng và nổi loạn: một sự thách đố đối với những gì sẵn có.
    Tại Sao Văn Chương |Why Literature? – Mario Vargas Llosa – phan quỳnh trâm | quincy phan
  • Văn chương làm nguôi đi sự bất mãn nhức nhối này chỉ trong giây lát — nhưng trong cái khoảnh khắc huyền diệu ấy, trong sự đình chỉ tạm thời ấy của cuộc sống, ảo ảnh văn chương nâng chúng ta lên và đưa chúng ta ra ngoài lịch sử, và chúng ta trở thành những công dân của một vùng đất phi thời, và bằng cách đó, chúng ta trở thành những kẻ bất tử. Chúng ta trở nên nồng nhiệt hơn, phong phú hơn, phức tạp hơn, hạnh phúc hơn và sáng suốt hơn lúc chúng ta đang sống với những lề thói ràng buộc của cuộc sống bình thường.
    Tại Sao Văn Chương |Why Literature? – Mario Vargas Llosa – phan quỳnh trâm | quincy phan
  • …”Trong những thế kỷ qua, đã có những người đặt bước chân đầu tiên của họ trên những con đường mới; họ không được trang bị vũ khí gì ngoài tầm nhìn của riêng họ. Họ có mục đích khác nhau, nhưng tất cả đều có một số điều chung: bước chân của họ là bước chân đầu tiên, con đường của họ là con đường hoàn toàn mới, nhãn quan của họ không hề do vay mượn, và phản ứng mà họ nhận được luôn là sự căm ghét. Những nhà phát minh vĩ đại – những nhà tư tưởng, những nghệ sĩ, những nhà khoa học, những nhà sáng chế – đều phải đơn độc chống lại những người cùng thời với họ. Tất cả những ý tưởng mới và vĩ đại đều…
    Đọc sách suối nguồn | Đời Đá Vàng