flâneur

Huong Quynh Nguyen

8 followers · 2 following · 816 views

on the atlas — 14

highlights — 72

  • What I mean by getting something done is learning how to write well, or how to program computers, or what life was really like in preindustrial societies, or how to draw the human face from life. This sort of thing rarely translates into a line item on a college application.
    What You'll Wish You'd Known
  • If I had to go through high school again, I'd treat it like a day job.
    What You'll Wish You'd Known
  • what the difference was between high school kids and adults, I'd have said it was that adults had to earn a living. Wrong. It's that adults take responsibility for themselves. Making a living is only a small part of it. Far more important is to take intellectual responsibility for oneself.
    What You'll Wish You'd Known
  • It's exhilarating to overcome worries. You don't see faces much happier than people winning gold medals. And you know why they're so happy? Relief.
    What You'll Wish You'd Known
  • The best protection is always to be working on hard problems. Writing novels is hard. Reading novels isn't. Hard means worry: if you're not worrying that something you're making will come out badly, or that you won't be able to understand something you're studying, then it isn't hard enough. There has to be suspense.
    What You'll Wish You'd Known
  • Work on things that interest you and increase your options, and worry later about which you'll take.
    What You'll Wish You'd Known
  • you decide where you want to be in twenty years, and then ask: what should I do now to get there? I propose instead that you don't commit to anything in the future, but just look at the options available now, and choose those that will give you the most promising range of options afterward.
    What You'll Wish You'd Known
  • But if you're trying to choose between two theories and one gives you an excuse for being lazy, the other one is probably right.
    What You'll Wish You'd Known
  • Điều mình tiếc nuối ở đây là thay vì chạy theo xu hướng, Tiki tiếp tục theo đuổi giá trị cốt lõi của doanh nghiệp. Mọi sự đã có thể sẽ khác.
    Tiếc cho Tiki - by Thùy Dương - Great UX Writing
  • Tiki vẫn đang nỗ lực tìm kiếm cho mình một vị trí trên thị trường thương mại điện tử. Nhưng, có một thị trường Tiki không cần nỗ lực tìm kiếm, vẫn luôn chiếm vị trí trong lòng khách hàng từ những ngày đầu chập chững. Đó là thị trường sách.
    Tiếc cho Tiki - by Thùy Dương - Great UX Writing
  • “Trong thế giới kinh doanh lấy sản phẩm làm trung tâm, lợi nhuận là kết quả của một thị phần lớn mạnh. Nhưng nếu chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất là lợi nhuận và cách để bán được nhiều hàng cho bất kỳ ai, các công ty sẽ khó tồn tại được trong cuộc đua tranh khốc liệt của thương trường.” _ Trích dẫn một đoạn trong cuốn sách “Vùng lợi nhuận”.
    Tiếc cho Tiki - by Thùy Dương - Great UX Writing
  • The beginner plays within the boundaries. The competent explore the boundaries. The master knows when to ignore them.
    Last lecture by Randy Pausch *CMU*
  • “Thinking is all about the ability to look at complex situations and strip away things that don't count—the ability to filter out situations and find what's at their core.”
    Last lecture by Randy Pausch *CMU*
  • tôi tin rằng nó là trách nhiệm của chúng ta tìm kiếm các triết lý khác nhau và xây dựng nên một hệ thống niềm tin phù hợp cho bản thân mình.
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • Theo ý kiến của tôi, tôi nghĩ thuyết hiện sinh có hiểu biết về tâm lý học con người thực tế hơn so với chủ nghĩa khắc kỷ hay thậm chí là Phật giáo. Họ hiểu rằng kiến thức vốn đã có giới hạn, cảm xúc là không thể tránh được và cuộc sống này vốn dĩ không hoàn mỹ bất kể chúng ta làm gì đi nữa. Do đó, tất cả những gì chúng ta có thể làm là phát triển đủ sự tự nhận thức để chịu trách nhiệm cho mỗi và mọi khoảnh khắc mà chúng ta đưa ra các lựa chọn, thậm chí khi chúng nổ tung trước mặt chúng ta.
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • Chúng ta nên quan tâm các đứa trẻ bị đói ở châu Phi, đại dương đang nóng dần lên, lãi suất dự trữ liên bang và thực tế rằng chúng ta tự hào về chiếc jacket mới của mình. Đây đơn giản là việc trở thành một con người. Câu hỏi không phải là đóng cửa với thế giới bên ngoài mà thay vào đó có ưu tiên đúng đắn hơn cho những thứ xảy ra ở thế giới ngoài kia so với những suy nghĩ và cảm xúc nội tại của chính chúng ta.
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • Nghịch lý thay chỉ khi chúng ta thu hút và thể hiện các cảm xúc của chính mình thì chúng lại mất đi quyền lực với chính chúng ta.
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • Nhiều trong số những gì chúng ta trải nghiệm như các suy nghĩ có lý trí thì vẫn đầy ắp cảm xúc đi kèm. Rõ ràng thật bất khả thi để tách bạch cả hai thứ đó - và tệ hơn, khi chúng ta tin chúng ta có thể tách bản thân khỏi cảm xúc, chúng ta thường đơn giản là đang lừa chính bản thân mình. Không chỉ bởi việc không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của chúng ta là bất khả thi mà thường chúng ta tìm thấy những người cố để kìm nén cảm xúc của họ thì thường cần rất nhiều các buổi trị liệu hơn những người bộc lộ chúng.
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • Một trong các khái niệm chính của chủ nghĩa khắc kỷ là sự lãnh đạm. Ngày nay, chúng ta hiểu sự lãnh đạm như kiểu một sự lười biếng, nhưng quay trở lại với ý nghĩa của thứ gần hơn với nó là "tính thản nhiên" hay "sự tách biệt".
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • ý niệm của "tập trung vào những gì bạn có thể thay đổi, bỏ qua hết tất cả các thứ còn lại" tác động mạnh đến cái cốt lõi của mọi xu hướng tự lực,
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • "Nhiệm vụ chính yếu trong cuộc đời đơn giản là: nhận diện và tách bạch các vấn đề để từ đó tôi có thể nói rõ ràng với chính mình điều gì là ngoại cảnh mà tôi không kiểm soát được và những thứ tôi có thể làm với các lựa chọn tôi có thể kiếm soát. Vậy thì tôi tìm thấy cái thiện và cái ác ở đâu? Không phải là các ngoại cảnh không kiểm soát được mà với chính bản thân mình đối với các lựa chọn mà tôi sở hữu..."
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • chủ nghĩa hưởng lạc như là triết lý "YOLO" của thế giới cổ đại.
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • Chúng có thể không được chú ý tại các buổi tiệc nhưng có các đóng góp quan trọng đối với triết lý khoa học - đóng góp đó vẫn làm cảm hứng cho triết học và khoa học ngày nay.
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • Trong khi thuyết khuyển nho nghĩ mọi thứ là vô nghĩa thì người theo chủ nghĩa hoài nghi tin rằng không có gì là chắc chắn cả. Đ
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • Bạn đã từng nghe về Socrates. Ông ấy là một OG, cha đẻ của triết học phương tây. Socrates dạy Plato và Plato dạy Aristotle. Bạn chắc cũng đã nghe về những điều đó. Rồi, Aristotle dạy Alexander đại đế nhưng Alexander đại đế lại bỏ qua các triết lý đó và tiến thẳng tới việc chinh phục phần lớn thế giới mà chúng ta biết. Ông làm những gì ông tin tưởng, Alex ạ.
    Tại sao tôi không phải là một nhà khắc kỷ(Stoic)
  • “Are you creating more value for the user?
    Giải Mã Bí Mật Tăng Trưởng Của WeChat
  • “If you don’t create a culture of disrupting yourself, then a competitor is likely to disrupt you.”
    Giải Mã Bí Mật Tăng Trưởng Của WeChat
  • Stripe defines itself as the “financial infrastructure of the internet” and is a company with four distinct product groups:
    Inside Stripe’s Engineering Culture - Part 1
  • Ishiguro quyết định cả câu chuyện sẽ là một hành trình bịt kín mọi cảm xúc của Stevens, cho tới khi, “lá chắn thép của ông ta sẽ rạn, và một tâm hồn lãng mạn mà bi kịch trước giờ giấu kín sẽ chớp mắt lộ ra.”
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • vừa có tác dụng lừa mị độc giả.
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • thể hiện một kỹ thuật viết kiểm soát đỉnh cao của Ishiguro. Nhân vật Stevens với cái lối nói chuyện cố tình được ngụy tạo từ những gì mà ông học được từ ông chủ và các vị quý tộc danh giá, từ sách vở mà ông coi là khuôn mẫu, trở thành một trong những nhân vật thú vị và gây sốt ruột bậc nhất trong văn chương.
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • Nhưng chính cái kết của “Tàn ngày để lại” cho thấy: cả cuộc đời đã dựng lên trên những nguyên tắc, lý tưởng, và những le lói nắng tắt cuối ngày ấy chỉ là những rạn vỡ, bởi rất nhanh chóng, Stevens và các nhân vật của Ishiguro buộc phải bịt kín vết rạn, để tiếp tục. Bởi vì đã quá muộn để có thể hối hận, hoặc làm khác đi.
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • ến những ngày cuối đời đều trải qua những giây phút ngắn ngủi chua chát, và có thể ngẫm ngợi: “Có một khoảnh khắc này khi mọi chuyện có thể đã khác đi”.
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • “Tàn ngày để lại”: câu chuyện về hình tượng người quản gia nước Anh, câu chuyện về phẩm giá và những lý tưởng, câu chuyện về sự lạc lõng khi bị đẩy sang một thời đại khác, câu chuyện về niềm tin mù quáng và cái giá của nó, thậm chí có thể đọc nó như một câu chuyện tình.
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • đó là câu chuyện đời về một người đàn ông “bị tiêu hủy bởi những lý tưởng mà ông dựng cả đời mình dựa trên đó.”
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • “đã tin vào trí thông tuệ của đức ngài,”: người đã giao toàn bộ quyền tự chủ của đời mình vào tay người ông phục vụ và an tâm rằng mình đang đi theo chính nghĩa mà phụng sự nhân loại.
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • Cái tình thế cặp đôi còn được duy trì ở hai nhân vật mà về cơ bản cực kỳ tương đồng với nhau: những con người mù quáng răm rắp tuân theo lý tưởng.
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • Người quản gia Anh trong con mắt của nhà văn là ẩn dụ của hai điều: một là sự lãnh đạm về mặt cảm xúc – họ phải cực kỳ kín đáo và dè dặt, không được bộc lộ phản ứng cá nhân với bất kỳ chuyện gì xảy ra chung quanh mình. Điều thứ hai: là biểu tượng cho loại người để những quyết định chính trị lớn lao cho người khác. Cái thế ẩn dụ nước đôi này, ngay trong bản thân nó đã ẩn chứa những nguy cơ tiềm năng, sẽ được Ishiguro khai thác một cách bậc thầy trong “Tàn ngày để lại.”
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • Stevens, người luôn đau đáu với cái gọi là “phẩm cách”, với sự “vĩ đại” đặt mục tiêu của đời mình là một “người quản gia không từ bỏ con người nghề nghiệp mà ông ta sắm vai.”
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • sau ba thập kỷ cúc cung tận tụy, vào lúc cuối ngày nắng tắt, chợt nhận ra: tất cả có thể chỉ là ảo tưởng.
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • “tiểu thuyết giàu sức nặng cảm xúc, làm lộ ra vực thẳm ẩn bên dưới ảo tưởng về sự kết nối với thế giới của chúng ta”.
    “Tàn ngày để lại”: “gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần” – Zlog
  • that to know how to giggle like a child may be one of the most serious accomplishments of any adult life.
    Why We Deny Ourselves the Chance of Happiness - The School of Life
  • From the inside, it just feels like a sensible way to make sure we won’t have to be taunted any further by opportunities we don’t feel good enough for.
    Why We Deny Ourselves the Chance of Happiness - The School of Life
  • A precondition of being able to to enjoy the world outside us is a sense that we are deserving people inside us.
    Why We Deny Ourselves the Chance of Happiness - The School of Life
  • If a promise of early release were to appear, and then – somehow – vanish, the return to the cell would be close to impossible to bear. A letdown is infinitely harder than static misery. We can (almost) take a death sentence; what is properly unthinkable is a violated reprieve.
    Why We Deny Ourselves the Chance of Happiness - The School of Life
  • We prefer the protection of sadness to the agony of aspiration.
    Why We Deny Ourselves the Chance of Happiness - The School of Life
  • But offspring without such an induction may enter adulthood with greater doubts: unsure how to be pleased with themselves without becoming permanently egomaniacal, how to feel potent without turning monstrous, how to be proud of their accomplishments without boasting. And because they can’t imagine a way down, they may prefer never to look for a way up. They grow meek because – beneath a quiet, asexual, timid exterior – they can’t picture how to be happy without succumbing to hubris.
    Why We Deny Ourselves the Chance of Happiness - The School of Life
  • We remain constantly with our knife at the ready when the singular injustice and malice that once befell us has proved too painful to explore.
    Why We Deny Ourselves the Chance of Happiness - The School of Life
  • the hypervigilant person is typically unconsciously and unfairly generalising outwards from a particular traumatic incident that they have not fully remembered or engaged with
    Why We Deny Ourselves the Chance of Happiness - The School of Life
  • When we were vulnerable and naive, when we could not muster strength for a fight, a blow came for us out of the darkness whose pain and surprise reverberates to this day. The relationship between being terrified and being safe now seems ironclad. It is only by being permanently primed for attack, ceaselessly on the look out for enemies, aggressively alert to any signs of danger, that we feel we can be protected from further unwelcome surprises. The price of safety is continual circumspection.
    Why We Deny Ourselves the Chance of Happiness - The School of Life