Vy Như 9/4
0 followers · 836 views
on the atlas — 20
- Phép toán đằng sau Quy tắc 5 giờ: Lí do bạn cần học 1 giờ mỗi ngày chỉ để không bị bỏ lại đằng sau1 savers
- ♡ Quản Lí Thời Gian Hiệu Quả ♡ - Linh Janetta Le1 savers
- Bến Xe - Chương 19: Vĩ thanh1 savers
- Bến Xe - Chương 181 savers
- Bến Xe - Chương 171 savers
- Bến Xe - Chương 151 savers
- Bến Xe - Chương 141 savers
- Bến Xe - Chương 131 savers
- Bến Xe - Chương 111 savers
- Bến Xe - Chương 101 savers
- Bến Xe - Chương 91 savers
- Bến Xe - Chương 81 savers
- Bến Xe - Chương 71 savers
- Bến Xe - Chương 61 savers
- Bến Xe - Chương 51 savers
- Bến Xe - Chương 41 savers
- Bến Xe - Chương 31 savers
- Bến Xe - Chương 21 savers
- Vy's Bookshelf / Curius1 savers
- Curius / Onboarding2621 savers
highlights — 56
Kiến thức giống một chiếc ô tô mới - bạn lái càng nhiều, nó càng mất giá.
Phép toán đằng sau Quy tắc 5 giờ: Lí do bạn cần học 1 giờ mỗi ngày chỉ để không bị bỏ lại đằng sau1. Xác định ưu tiên và giới hạn của bản thân
♡ Quản Lí Thời Gian Hiệu Quả ♡ - Linh Janetta Lephát triển bản thân, quản lí thời gian như thế nào cho hiệu quả là điều được bàn luận rất nhiều
♡ Quản Lí Thời Gian Hiệu Quả ♡ - Linh Janetta Le" Biển là kiên cường nhất. Nó có thể bao dung mọi khổ đau và bất hạnh của con người."
Bến Xe - Chương 19: Vĩ thanh"Liễu Địch, thứ tôi có thể cho em trong cuộc đời này, chỉ là danh dự trong sạch và một tương lai tươi đẹp mà thôi. Thế nhưng, nếu có kiếp sau tối có đôi mắt sáng, tôi sẽ ở bến xe này... đợi em".
Bến Xe - Chương 18"Em không oán trách bất cứ người nào. Em chỉ oán trách số mệnh. Thầy Chương một đời chống lại số mệnh, tuy thầy đã thất bại, nhưng thầy không khuất phục. Dù ở giây phút cuối cùng của cuộc đời, thầy cũng có những bước đi và hành động đẹp đẽ. Em không dám oán trách số mệnh không công bằng, bởi thầy Chương chưa từng thốt ra một lời ai oán, dù số mệnh quả thực quá hà khắc với thầy. Em chỉ oán trách, tại sao số mệnh không cho em một cơ hội, để em và thầy Chương cùng nhau chiến đấu chống lại bóng tối. Em biết, chúng em có thể thất bại, nhưng em nguyện bị cuốn vào bóng tối vô biên, nguyện cùng thầy c…
Bến Xe - Chương 17Cô nhớ đến hình ảnh thầy Chương đợi cô trong buổi tối tuyết rơi đầy trời, hình ảnh thầy đội mưa gió đến điểm thi động viên và cam đoan với cô, thầy ngày ngày cùng cô đợi thông báo trúng tuyển, thầy lần đầu kể chuyện cuộc đời ở văn phòng, thầy bộc lộ tình ý khi chơi ghita ở ngôi nhà nhỏ, vòng tay ôm ở bến xe, và nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời đó...
Bến Xe - Chương 15"Liễu Địch, bác dám khẳng định, thầy Chương yêu con bằng tình cảm cố chấp, nhẫn nhịn và đau khổ. Nó yêu con sâu sắc vô cùng, đến mức không muốn để tình yêu của nó ảnh hưởng đến tiền đồ và danh dự của con."
Bến Xe - Chương 15"Con đang cố gắng để cô ấy đừng yêu con."
Bến Xe - Chương 15"Đúng vậy, con đã cướp đi con trai của bác. Vậy con sẽ trả lại bác một cô con gái. Liễu Địch xứng đáng làm con gái của bác..."
Bến Xe - Chương 15"Yêu con không lời nào tả xiết."
Bến Xe - Chương 15"Đúng vậy, Hải Thiên rất yêu con!"
Bến Xe - Chương 15Trong bài "Danh dự và cái chết", anh viết: "Danh dự là gì? Nói trắng ra, danh dự chính là cách nhìn của người khác về bạn. Bạn có danh dự hay không, không phải vấn đề bản thân bạn có trong sạch hay không, mà là vấn đề người khác có thừa nhận bạn hay không? Vì vậy từ xưa đến nay, rất nhiều người dùng cái chết để chứng minh sự trong sạch và bảo vệ danh dự của bản thân. Cách làm này tuy tiêu cực nhưng cũng hữu hiệu nhất. Bởi vì trong hiện thực cuộc sống, con người không dễ thông cảm cho người sống, mà dễ thông cảm cho người chết. Con người thường nhớ tới khuyết điểm của người sống. Một khi người …
Bến Xe - Chương 14Ví dụ trong bài "Văn học và phê bình văn học", Hải Thiên viết: "Làm một nhà phê bình văn học rất khó. Đầu tiên, anh ta phải có khả năng thưởng thức văn học, tiếp theo là phải có quan điểm khách quan và không thành kiến. Yếu tố thứ nhất còn dễ, yếu tố thứ hai không đơn giản một chút nào. Một nhà phê bình văn học mang nặng thành kiến làm sao có thể giúp độc giả? Hơn nữa ở thời đại hỗn loạn này, rất nhiều người mượn phê bình văn học để đạt mục đích mắng chửi người khác, khiến độc giả không thể lựa chọn. Độc giả không biết lựa chọn tác giả nào, tác giả cũng không biết lựa chọn phương hướng sáng tá…
Bến Xe - Chương 14Thầy Chương tiếp tục nói khẽ, ngữ điệu bình thản của thầy hàm chứa một tình cảm mãnh liệt không thể đè nén: "Tôi thật sự hy vọng...lúc này...đôi mắt tôi có thể bừng sáng, cho dù chỉ một phút. Một phút thôi cũng được, tôi nguyện dùng cả sinh mạng của mình để đánh đổi."
Bến Xe - Chương 13"Thầy hiệu trưởng, thầy Chương không chỉ kiên cường. Thầy ấy luôn chống lại bóng tối. Thầy ấy từng nói với em, thầy ấy không thể đánh bại bóng tối. Nhưng hôm nay, nghe những lời của thầy, em mới hiểu rõ, dù biết bản thân sẽ thất bại, nhưng thầy Chương vẫn ngoan cường chiến đấu. Mặc dù vận mệnh đã an bài, nhưng thầy ấy vẫn muốn đọ sức với số mệnh. Thầy ấy thà làm một người thất bại oanh liệt, cũng không muốn làm kẻ hèn nhát nằm phủ phục dưới chân vận mệnh, tỏ vẻ đáng thương. Thầy ấy là một dũng sỹ, là một người anh hùng, dù theo kiểu bi kịch đi chăng nữa."
Bến Xe - Chương 11"Tôi đoán em sẽ đi theo tôi. Tôi từng nói, em rất cố chấp, cố chấp giống như tôi. Bây giờ, em đã nhìn thấy nhà của tôi rồi, tất cả đều đơn giản đúng không? Nhà của người mù không thể phức tạp, bởi vì anh ta không thể ứng phó với sự phức tạp, anh ta không thể thoát khỏi bóng tối vô tận. Anh ta có thể đánh bại vô số kẻ địch, nhưng vĩnh viễn không thể đánh bại bóng tối."
Bến Xe - Chương 10"Đừng sợ hãi, em hãy yên tâm đi thi!" Thầy Chương cất giọng trầm ổn, rõ ràng và kiên định: "Tôi dám dùng sinh mạng bảo đảm, em nhất định sẽ thi đỗ vào Bắc Đại."
Bến Xe - Chương 9Nghìn quân vạn mã qua cầu độc mộc,
Bến Xe - Chương 9Thi đại học là quá trình kiểm nghiệm năng lực của bản thân, không ai có thể giúp bạn, bạn cũng không cần sự giúp đỡ của bất cứ người nào. Vì lý do này, Liễu Địch không cho bố mẹ cô đến điểm thi "chịu khổ chịu cực".
Bến Xe - Chương 9vẻ cô tịch thê lương.
Bến Xe - Chương 7Tuổi thanh xuân là chân thành, là đầy sức sống, là vui vẻ.
Bến Xe - Chương 7"Anh hãy đưa tay, Để em nắm lấy Đi qua sa mạc hoang vắng, Tìm kiếm ốc đảo khao khát bấy lâu..."
Bến Xe - Chương 6"Lá không thơm. Nhưng mỗi phiến lá rụng đều có mùi của mặt trời."
Bến Xe - Chương 5hình ảnh bi tráng đầy ấn tượng
Bến Xe - Chương 5Thầy chỉ nói một câu bâng quơ: "Đừng sợ, Liễu Địch. Đây là ông trời đang gầm gừ mà thôi. Thế gian này có quá nhiều chuyện bất bình, ông trời thỉnh thoảng cũng không vừa mắt."
Bến Xe - Chương 5truyền thuyết đẹp đẽ về cây đinh hương
Bến Xe - Chương 5Bởi vì cô không thích chủ động tìm hiểu vấn đề riêng tư của người khác. Cô biết, xé toạc vết thương trong tâm linh một người là việc làm tàn nhẫn.
Bến Xe - Chương 4Một sự cảm động khó diễn tả thành lời dội vào lòng, khiến viền mắt cô ngân ngấn nước. Cô đột nhiên nhận ra một sự thật: thầy Chương tin tưởng cô, chỉ tin tưởng một mình cô.
Bến Xe - Chương 4Liễu Địch biết, một khi rơi vào trạng thái trầm tư, thầy Chương sẽ ngồi bất động mấy tiếng đồng hồ ở đó, không người nào có thể cắt đứt mạch suy nghĩ của thầy
Bến Xe - Chương 4"kính nhi viễn chi".
Bến Xe - Chương 4khi thầy nhắm mắt giảng bài, tình người rất đậm đặc. Khi thầy mở mắt, tình người bay đi một nửa. Đến khi thầy rời bục giảng, tình người biến mất hoàn toàn.
Bến Xe - Chương 4"Tôi cho rằng, hạn chế tư tưởng là hành vi bóp chết tài năng."
Bến Xe - Chương 4"Có lẽ, Lỗ Tấn tiên sinh cũng không thích văn phong khô khan như vậy, nhưng ông buộc phải sử dụng nó. Bởi lối hành văn này là do thời đại ép buộc. Nếu Lỗ Tấn không có tinh thần trách nhiệm với thời đại và dân tộc, cứ sống nhàn nhã thoải mái như Hồ Thích hay Lâm Ngữ Đường, có lẽ văn phong của ông không đến nỗi lạnh lùng nghiêm túc như các em nhận xét. Nhưng ông làm vậy, trên văn đàn sẽ thiếu đi một người chiến sỹ dùng ngòi bút thay giáo gươm. Xin hỏi, ở thời đại nhiễu nhương đó, chúng ta cần một dũng sỹ đối mặt trực tiếp với nhân sinh thê lương, hay là cần văn nhân phong hoa tuyết nguyệt?".
Bến Xe - Chương 4điềm nhiên như không
Bến Xe - Chương 4tác phẩm nổi tiếng cổ kim
Bến Xe - Chương 4Thanh âm của thầy Chương vẫn lạnh lùng, ngữ khí ngược lại khá lịch sự
Bến Xe - Chương 3dò dẫm bước xuống bục giảng
Bến Xe - Chương 3"Hôm nay, tôi phải đọc mẫu, tôi buộc phải làm vậy, dù có thể bị các em hiểu nhầm là kẻ ngông cuồng. Hy vọng các em hiểu lời tôi nói." Ngừng một lát, thầy bổ sung thêm một câu: "Đúng rồi, từ nay về sau, trong tiết ngữ văn của tôi, các em có thể tự động đứng lên phát biểu, không cần giơ tay."
Bến Xe - Chương 2Thầy Chương nói tiếp: "Môn văn ở cấp ba không cần thiết phải đọc mẫu. Cứ đọc ra rả theo sách, đến bản thân tôi cũng cảm thấy tẻ nhạt vô vị. Ngữ văn là bồi dưỡng học sinh có cảm giác với ngôn ngữ và văn tự. Nến biến nó trở thành tiết mổ xẻ nội dung và giáo dục tư tưởng, chi bằng ở bên dưới lén lút xem tiểu thuyết còn hơn. Vì vậy từ nay về sau, tôi sẽ không đọc mẫu. Có điều..."
Bến Xe - Chương 2Cô so vai, phảng phất nỗ lực gạt bỏ ý nghĩ đó,
Bến Xe - Chương 2(Đáng lẽ thầy Chương phải dùng từ "Bội" 背 tức đọc thuộc lòng. "Độc" và "Bội" là hai từ có cách đọc cách viết và ý nghĩa hoàn toàn khác nhau)
Bến Xe - Chương 2Thầy Chương dùng từ "Độc" 读 có nghĩa cầm nhìn vào sách hay văn bản để đọc)
Bến Xe - Chương 2"uyên bác", là cảm giác nhỏ bé và bi ai của con ếch ngồi dưới đáy giếng ngước nhìn bầu trời bao la.
Bến Xe - Chương 2Vẻ bất mãn, ngông cuồng
Bến Xe - Chương 2kích phát lòng hiếu kỳ
Bến Xe - Chương 2"Giản ái", tác phẩm tiêu biểu của Hạ Lạc Đế
Bến Xe - Chương 2"Vội vàng", "Truyện ký chọn bạn đời".
Bến Xe - Chương 2Bóng lưng" và "Mùa xuân"
Bến Xe - Chương 2tản văn "Ánh trăng bên hồ sen" của Chu Tự Thanh
Bến Xe - Chương 2