flâneur — a map of the web's best reading

Bùi Việt Phương & những vần thơ lạ

nhandan.vn · 1,679 words · saved by 1 readers

Mỗi người cầm bút đều có một vùng đất quen thuộc của mình, nơi mà họ thấy mình có được tự do nhất. Thường đó là không gian mà người ta gắn với tuổi thơ hoặc tuổi trẻ của mình, nơi mà họ đã để lại đó nhiều ký ức, suy tưởng, chiêm nghiệm. Bùi Việt Phương là một trường hợp điển hình. Sinh ra ở Thuận Châu (Sơn La) - vùng đất nghèo không có cả dầu để thắp đèn, không có sách để đọc, Phương đã sớm biết làm thơ để tự đọc cho mình. Cả tuổi thơ quạnh quẽ Phương thường phải ở nhà một mình khi bố mẹ đi làm xa, đôi lần thoát chết vì đá lăn, núi lở, lúc nào cũng thèm gặp người khi mà cả ngày không có bóng một ai đi qua ngôi nhà của mình. Cái nghèo, cái vắng lặng của một vùng đất kỳ vĩ thiên nhiên, hoang sơ thiên nhiên đã sớm nhập vào tâm hồn của cậu bé nhạy cảm Bùi Việt Phương những quan sát, chiêm nghiệm độc đáo. Để rồi sau này những câu thơ bật ra thật lạ: “Một ngày cũng chỉ là xuống núi /Nhón chân bật một gốc trầm/Mắt ta đương mầm, túi ta đầy hạt” (Một ngày xuống núi), hay: “Mỗi cái cây nói ra mộ

Bùi Việt Phương & những vần thơ lạ Văn hóa Thơ Bùi Việt Phương & những vần thơ lạ Bùi Việt Phương thuộc thế hệ 8X. Phương sinh ra và lớn lên ở miền núi, học xong khoa Ngữ văn, Đại học Tổng hợp anh lại về công tác tại quê hương, nghĩa là tự định vị một không gian sống thuần nhất làm chỗ cho thơ nảy mầm. Có lẽ đây là lý do khiến cho phong vị miền núi tràn ngập trong thơ Phương, tỏa một mùi hương riêng, lạ, khó mà trộn lẫn với bất kỳ tác giả nào cùng thế hệ. Thứ Tư, ngày 21/12/2022 - 12:43 Prefer Nhan Dan on Google Ký họa chân dung nhà thơ Bùi Việt Phương của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường. Mỗi người cầm

Explore this link on the map →

saved by

related reading