Neil Gaiman, Ông Lấy Ý Tưởng Của Mình Từ Đâu?
Mỗi ngành nghề đều có những cạm bẫy riêng. Ví dụ, bác sĩ luôn được hỏi xin tư vấn miễn phí, luật sư thì được hỏi xin thông tin pháp lý, người làm tang lễ thì được bảo rằng nghề này hẳn phải thú vị lắm và người ta nhanh chóng chuyển chủ đề. Và những nhà văn thì được hỏi chúng tôi lấy ý tưởng của mình từ đâu. Ban đầu, tôi quen đáp lại bằng mấy câu không mấy hài hước: “Từ Câu lạc bộ Ý-tưởng-của Tháng,” tôi nói, hoặc “Từ một cửa hàng tại Bognor Regis”, “Từ một cuốn sách bụi bặm đầy rẫy ý tưởng trong tầng hầm nhà tôi”, hay thậm chí là “Từ Pete Atkins.” (Atkins là người bạn làm biên kịch và tiểu thuyết gia của tôi; chúng tôi từng quyết định rằng mỗi khi được hỏi, tôi sẽ nói tôi lấy ý tưởng từ anh, và anh sẽ nói anh lấy từ tôi. Nó nghe khá hợp lý vào thời điểm đó.) Rồi chính tôi cũng ngán ngẩm với những câu trả lời không mấy hài hước đó, và giờ đây tôi kể họ nghe sự thật. “Tôi bịa ra chúng,” tôi nói. “Từ đầu của tôi” Mọi người vẫn không hài lòng. Tôi không biết tại sao. Trông họ bất mãn như t
Mỗi ngành nghề đều có những cạm bẫy riêng. Ví dụ, bác sĩ luôn được hỏi xin tư vấn miễn phí, luật sư thì được hỏi xin thông tin pháp lý, người làm tang lễ thì được bảo rằng nghề này hẳn phải thú vị lắm và người ta nhanh chóng chuyển chủ đề. Và những nhà văn thì được hỏi chúng tôi lấy ý tưởng của mình từ đâu. Ban đầu, tôi quen đáp lại bằng mấy câu không mấy hài hước: “Từ Câu lạc bộ Ý-tưởng-của Tháng,” tôi nói, hoặc “Từ một cửa hàng tại Bognor Regis”, “Từ một cuốn sách bụi bặm đầy rẫy ý tưởng trong tầng hầm nhà tôi”, hay thậm chí là “Từ Pete Atkins.” (Atkins là người bạn làm biên kịch và tiểu thu
Explore this link on the map →