Năm mức ngu dốt thời AI - by Thai Duong
Mùa đông tôi hay đi Tahoe trượt tuyết. Từ nhà lên đó bốn tiếng. Đường dài buồn ngủ, nhưng năm ngoái tôi đã tìm ra cách giữ tỉnh táo: nghe podcast của chuyên gia tào lao. Bình thường tôi nghe khoa học vũ trụ, lịch sử các nền văn minh hay chiến tranh thế giới. Toàn thứ tôi không biết gì, nghe sao tin vậy, chẳng dám cãi. Một hôm tôi tình cờ mở kênh có liên quan đến công việc. Thế là cả chuyến xe tỉnh như sáo, vì có người đang sai trên Internet! “Ủa cái quái gì? Ủa sao nói vậy được? Ủa đâu có đúng? Ủa ổng có biết ổng nói gì không?”. Tôi ủa một hồi muốn mửa. Nói ông “chuyên gia” này không biết gì cũng không đúng. Ổng biết chút ít, nên mới nguy hiểm. Tôi đoán ổng đọc sách, xem báo cáo Forrester hay Gartner rồi nói lại. Tưởng là hiểu, thật ra chỉ đọc hiểu. Từ đọc hiểu đến hiểu thật sự thường mất cả chục năm. Khoảng cách đó tôi thấy rõ khi đọc bộ ba sách công nghệ của Google: kỹ nghệ phần mềm, an ninh mạng và vận hành hệ thống. Mức độ hiểu của tôi ở hai cuốn đầu rất khác cuốn thứ ba. Tôi hiểu
Mùa đông tôi hay đi Tahoe trượt tuyết. Từ nhà lên đó bốn tiếng. Đường dài buồn ngủ, nhưng năm ngoái tôi đã tìm ra cách giữ tỉnh táo: nghe podcast của chuyên gia tào lao. Bình thường tôi nghe khoa học vũ trụ, lịch sử các nền văn minh hay chiến tranh thế giới. Toàn thứ tôi không biết gì, nghe sao tin vậy, chẳng dám cãi. Một hôm tôi tình cờ mở kênh có liên quan đến công việc. Thế là cả chuyến xe tỉnh như sáo, vì có người đang sai trên Internet! “Ủa cái quái gì? Ủa sao nói vậy được? Ủa đâu có đúng? Ủa ổng có biết ổng nói gì không?”. Tôi ủa một hồi muốn mửa. Nói ông “chuyên gia” này không biết gì c
Explore this link on the map →