flâneur — a map of the web's best reading

Tư tưởng “Mình xứng đáng” và Lối Sống Lạm Phát

ireneying.substack.com · saved by 1 readers

Hồi mình học cấp 3, mỗi tuần bố hoặc mẹ dúi cho 200 ngàn để tiêu vặt, vì lúc ấy mình học một ngày hai, ba ca là thường. “Ăn uống đầy đủ, đừng để đói con nhé”, bố mẹ dặn. Đó chỉ là tiền ăn vặt, còn tiền sách vở học phí áo học liệu đã có bố mẹ chi. Nhà mình tuy không giàu có, nhưng bố mẹ hết sức chăm chút cho việc học của con gái. Mình cũng ngoan, chẳng chơi nhởi gì, chỉ có xin tiền học phí thôi. Quần áo thì ngoài đồng phục mặc nguyên tuần, ở nhà lại mặc đồ cũ. Hầu hết quãng thời gian cấp ba, mình không tiêu hết tiền, dồn lại một mớ nên lúc nào cũng có mấy trăm đến gần triệu đồng dúi vào ngăn ngoài cùng ba lô cho dễ rút ra, khỏi cần ví tiền gì cả. Khi lên đại học, mình đi làm thêm, bắt đầu mua sắm đồ làm bánh, đồ bếp núc theo sở thích, rồi mua quần áo mĩ phẩm. Rồi khi mình ra trường, đi làm ngay tại một nơi lương cao, mới ra trường trung bình năm lương mười mấy triệu một tháng, sống chung với cha mẹ được bao ăn bao ở. Nhưng thật lạ lùng sao, khi mình chưa kiếm ra tiền, lúc nào quờ túi cũ

Hồi mình học cấp 3, mỗi tuần bố hoặc mẹ dúi cho 200 ngàn để tiêu vặt, vì lúc ấy mình học một ngày hai, ba ca là thường. “Ăn uống đầy đủ, đừng để đói con nhé”, bố mẹ dặn. Đó chỉ là tiền ăn vặt, còn tiền sách vở học phí áo học liệu đã có bố mẹ chi. Nhà mình tuy không giàu có, nhưng bố mẹ hết sức chăm chút cho việc học của con gái. Mình cũng ngoan, chẳng chơi nhởi gì, chỉ có xin tiền học phí thôi. Quần áo thì ngoài đồng phục mặc nguyên tuần, ở nhà lại mặc đồ cũ. Hầu hết quãng thời gian cấp ba, mình không tiêu hết tiền, dồn lại một mớ nên lúc nào cũng có mấy trăm đến gần triệu đồng dúi vào ngăn ng

Explore this link on the map →