Diễn tả đời sống phức tạp của chính mình - Khải Đơn
Tuần đầu tiên, tôi hỏi em: “Em thích nhất điều gì ở gia đình mình?” - Cô bé suy nghĩ một lúc rồi kể: Em thích nhất lúc cha em đi làm ruộng về buổi trưa. Trời nắng, mẹ em nấu một nồi canh rau xong cả nhà ngồi ăn. Mẹ xới nhiều cơm cho cha. Mẹ trêu cha xong cả nhà cười ha hả. Tôi bảo em về nhà suy nghĩ, và viết cho tôi một bài về lúc như vậy, có gì vui, viết thoải mái. Vài ngày sau em gặp tôi và nói, “Em không biết viết gì cả.” - Sau một hồi hỏi chuyện, em nói rằng em nghĩ chuyện cha mẹ ăn cơm xong cười đùa không có gì quan trọng, thú vị hay đáng để viết thành bài. Hôm đó, tôi cho em đọc một đoạn trong tác phẩm “Ngôi nhà trên đường Mango” của nhà văn Sandra Cisneros, một quyển sách được dùng trong trường trung học ở Mỹ, cũng là một dạng bài dễ đọc. Phần tôi nhờ em đọc hôm đó tên là “A Rice Sandwich” (Bánh gạo). Phần viết kể rằng bọn trẻ đi học ở trường, đứa nào nhà xa, có đeo chìa khóa trên cổ thì được ăn trưa miễn phí ở trường với nhau. Nhân vật chính (“Tôi”) vì muốn ăn cùng bạn, đã bắt
Tuần đầu tiên, tôi hỏi em: “Em thích nhất điều gì ở gia đình mình?” - Cô bé suy nghĩ một lúc rồi kể: Em thích nhất lúc cha em đi làm ruộng về buổi trưa. Trời nắng, mẹ em nấu một nồi canh rau xong cả nhà ngồi ăn. Mẹ xới nhiều cơm cho cha. Mẹ trêu cha xong cả nhà cười ha hả. Tôi bảo em về nhà suy nghĩ, và viết cho tôi một bài về lúc như vậy, có gì vui, viết thoải mái. Vài ngày sau em gặp tôi và nói, “Em không biết viết gì cả.” - Sau một hồi hỏi chuyện, em nói rằng em nghĩ chuyện cha mẹ ăn cơm xong cười đùa không có gì quan trọng, thú vị hay đáng để viết thành bài. Hôm đó, tôi cho em đọc một đoạn
Explore this link on the map →