Điều gì quan trọng để đi trong đời? - Khải Đơn
Tôi vẫn còn nhớ suốt thời trung học, có vô số bài học chiếm hết thời gian: số lượng từ vựng tiếng Anh khổng lồ, những cấu trúc ngữ pháp trúc trắc khó hiểu (vì một môn thi đại học của tôi là tiếng Anh). Những giờ giải lượng giác, logarith, hình học không gian vô cùng khổ sở. Văn học là mặt trận của số trang phân tích kéo dài vô cùng tận (chúng tôi đọ sức với nhau bằng 12 trang giấy chép trong 3 giờ thi văn). Khi ấy, nhiều người quen biết ca ngợi mẹ tôi làm tất cả việc nhà, ba tôi nấu ăn toàn bộ, dồn sức cho con đi học và tập trung thi cử. Hàng xóm nể cha mẹ hi sinh hết vì sự học của con cái. Tôi đã thi đậu mọi thứ cần thi, học đến vị trí mình phải học. Trường học, sự sắp đặt của thời đại (kỳ vọng mọi đứa như tôi sẽ trở thành kỹ sư, vào đại học và có tương lai tốt hơn), và sự hi sinh của cha mẹ đã biến tôi thành một đứa trẻ không bao giờ lớn, vụng về và trở thành nạn nhân của chính mình. Tôi thường tự hỏi: Thầy cô đã làm gì sai khi bỏ công luyện tôi thành học sinh giỏi cấp tỉnh? Cha mẹ đ
Tôi vẫn còn nhớ suốt thời trung học, có vô số bài học chiếm hết thời gian: số lượng từ vựng tiếng Anh khổng lồ, những cấu trúc ngữ pháp trúc trắc khó hiểu (vì một môn thi đại học của tôi là tiếng Anh). Những giờ giải lượng giác, logarith, hình học không gian vô cùng khổ sở. Văn học là mặt trận của số trang phân tích kéo dài vô cùng tận (chúng tôi đọ sức với nhau bằng 12 trang giấy chép trong 3 giờ thi văn). Khi ấy, nhiều người quen biết ca ngợi mẹ tôi làm tất cả việc nhà, ba tôi nấu ăn toàn bộ, dồn sức cho con đi học và tập trung thi cử. Hàng xóm nể cha mẹ hi sinh hết vì sự học của con cái. Tô
Explore this link on the map →