Những cánh cửa không được mở - by huongquynh
Khi nói với VA và HD về những sự bất an mình có trong các mối quan hệ, cả 2 đứa đều liên tục nhắc nhở mình rằng những nỗi sợ mình tưởng tượng đã thực sự xảy ra chưa? Hay đó chỉ là kịch bản và nhận định tự mình vẽ ra? * Format khi diễn tả những bất an của mình đó là: Nếu tao làm thế này…. thì sau đó sẽ xảy ra chuyện là…/ thì người ta sẽ nghĩ thế này…., như vậy thì tao sẽ cảm thấy bị…. thế này mất. Tại sao mình lại nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra ư? Vì mình đã từng làm như vậy trong quá khứ rồi. Kết quả là như thế đó. * Mình có xu hướng tự phòng vệ rất cao để phòng tránh sự tổn thương. Mình có xu hướng không dám đặt hy vọng, vì sự thất vọng nhận về có sức tàn phá quá lớn. Giống như với tù nhân, kẻ thù thực sự của sức chịu đựng là hy vọng. Bạn đang mong chờ từng ngày mới đến vì một lời hứa phóng thích đến, và rồi bằng cách nào đó, nó biến mất, không còn ai nói gì với bạn về một ngày nhìn thấy ánh mắt trời nữa. Vậy thì, việc quay trở lại phòng giam sẽ gần như không thể chịu đựng được. Sự thất vọn
Explore this link on the map →