Từ mất phương hướng đến bừng nở: Hành trình trở về với chính mình
Bạn có nhớ khoảnh khắc mình rời khỏi một nơi đã gắn bó suốt nhiều năm? Cái cảm giác lặng lẽ ấy không phải là đau buồn, cũng chẳng hẳn tiếc nuối mà là một nốt nhạc cuối thật chậm…để bắt đầu một bản nhạc mới? Mình vẫn nhớ rất rõ buổi chiều làm việc cuối cùng trong văn phòng nhỏ tại bệnh viện. Khi mọi người đã ra về từ sớm, mình vẫn ngồi lại thu dọn bàn làm việc, sắp xếp lại mọi thứ, như thể muốn để lại một điều gì đó thật chỉn chu trước khi rời đi. Mình gõ những dòng thư cuối cùng gửi đến Bác Giám đốc - Người lãnh đạo mà mình luôn trân quý, biết ơn vì đã tạo điều kiện cho mình học tập, làm việc và trưởng thành suốt hơn 6 năm qua. Ánh sáng vàng cuối ngày xuyên qua lớp kính mờ, in bóng những chậu cây nhỏ trên mặt bàn. Căn phòng vắng lặng, chỉ còn tiếng điều hòa khe khẽ và tiếng lòng mình cũng lặng dần. Mình không buồn nhiều, cũng không tiếc nuối. Vậy mà, khi leo lên chiếc xe tay ga quen thuộc, chạy qua cổng bệnh viện, những giọt nước mắt bỗng thi nhau tuôn rơi. Mình không nhớ rõ vì sao. Ch
Bạn có nhớ khoảnh khắc mình rời khỏi một nơi đã gắn bó suốt nhiều năm? Cái cảm giác lặng lẽ ấy không phải là đau buồn, cũng chẳng hẳn tiếc nuối mà là một nốt nhạc cuối thật chậm…để bắt đầu một bản nhạc mới? Mình vẫn nhớ rất rõ buổi chiều làm việc cuối cùng trong văn phòng nhỏ tại bệnh viện. Khi mọi người đã ra về từ sớm, mình vẫn ngồi lại thu dọn bàn làm việc, sắp xếp lại mọi thứ, như thể muốn để lại một điều gì đó thật chỉn chu trước khi rời đi. Mình gõ những dòng thư cuối cùng gửi đến Bác Giám đốc - Người lãnh đạo mà mình luôn trân quý, biết ơn vì đã tạo điều kiện cho mình học tập, làm việc
Explore this link on the map →