Chôn trong mây trời - by Nhà Z GPT - Thủ thỉ với nhà Z
Khi bà tôi chết, tôi nghĩ, thế là hỏng rồi, chắc tôi không thể nào sống quá được mười năm nữa. Tôi không mường tượng ra cách nào để tiếp tục tồn tại trong thế giới tàn bạo và ngu ngốc này mà không có sự che chở của Trần Bích Băng, bà tôi. Tôi không định kể rằng bà tôi là một biển cả từ bi hay một ngọn núi thâm trầm hay một thánh nữ lân mẫn gì. Bà chỉ là một bà già 94 tuổi 5 tháng vào thời điểm bà qua đời, rất điên khùng, hút thuốc lá điện tử, thích mặc áo nhung giữa mùa hè và mắc bệnh ghét người kinh niên. Nói thế nào để nói về bà? Tôi không biết phải mô tả ra sao về Trần Bích Băng. Bà là một văn sĩ già nổi tiếng, khó tính nhưng hào sảng, kênh kiệu nhưng cũng rất mực thân tình, đường phố nhưng “noble et classique”[1] (như cách bà hay nhạo mình). Bà là người đã ban cho tôi cái gene sầu muộn, cáu kỉnh tưởng như đầy chất thơ nhưng vô cùng tai quái – chỉ là tôi không chọn văn chương như bà mà chọn nhiếp ảnh. Tôi tin là bà cũng ban cho tôi cái gene đồng tính nữ, dù bà có lấy chồng và yêu ch
Khi bà tôi chết, tôi nghĩ, thế là hỏng rồi, chắc tôi không thể nào sống quá được mười năm nữa. Tôi không mường tượng ra cách nào để tiếp tục tồn tại trong thế giới tàn bạo và ngu ngốc này mà không có sự che chở của Trần Bích Băng, bà tôi. Tôi không định kể rằng bà tôi là một biển cả từ bi hay một ngọn núi thâm trầm hay một thánh nữ lân mẫn gì. Bà chỉ là một bà già 94 tuổi 5 tháng vào thời điểm bà qua đời, rất điên khùng, hút thuốc lá điện tử, thích mặc áo nhung giữa mùa hè và mắc bệnh ghét người kinh niên. Nói thế nào để nói về bà? Tôi không biết phải mô tả ra sao về Trần Bích Băng. Bà là một
Explore this link on the map →