Viết cho thời cạn kiệt năng lượng - Khải Đơn
Bạn khép lại ngày làm việc cuối tuần. Nhưng bạn không biết sẽ làm gì với 48 giờ nghỉ sắp đến. Bạn rất mệt. Bạn muốn ngủ. Nhưng bạn cũng không muốn ngủ. Bạn không có nhu cầu giải trí, hồi sức, vui vẻ, gặp gỡ. Bạn lững lờ trôi trong sự đờ đẫn lạ lùng không lý do đó đến đầu tuần kế tiếp. Bạn mở mắt buổi sáng thứ Hai, không muốn rời khỏi giường. Trần nhà trống trơn như ý nghĩ của bạn, không gợn sóng hay chuyển động gì. Bạn bắt đầu tuần làm việc ở khoảng chân không cạn kiệt khí thở. Bạn không có chút mong muốn gì kéo lê tuần mới về phía trước. Thời gian cạn kiệt. Bạn là chiếc bình nước thủy tinh trong veo, nhìn xuyên qua có thể thấy thế giới. Nhưng thân bình trống rỗng, không gợn phản hồi để cuộc sống ngoài kia biến đổi qua màn chất lỏng. Sự phản chiếu trong vắt và vô nghĩa. Bạn không làm cuộc sống mình khác đi, thế giới không thể đổ đầy niềm vui cho bạn vì những rào cản vô hình nào đó. Nói cách khác, thế giới đẩy bạn vào góc phòng, không xấu hay tai hại, không đặc biệt, cũng chẳng tồi tệ
Bạn khép lại ngày làm việc cuối tuần. Nhưng bạn không biết sẽ làm gì với 48 giờ nghỉ sắp đến. Bạn rất mệt. Bạn muốn ngủ. Nhưng bạn cũng không muốn ngủ. Bạn không có nhu cầu giải trí, hồi sức, vui vẻ, gặp gỡ. Bạn lững lờ trôi trong sự đờ đẫn lạ lùng không lý do đó đến đầu tuần kế tiếp. Bạn mở mắt buổi sáng thứ Hai, không muốn rời khỏi giường. Trần nhà trống trơn như ý nghĩ của bạn, không gợn sóng hay chuyển động gì. Bạn bắt đầu tuần làm việc ở khoảng chân không cạn kiệt khí thở. Bạn không có chút mong muốn gì kéo lê tuần mới về phía trước. Thời gian cạn kiệt. Bạn là chiếc bình nước thủy tinh tr
Explore this link on the map →