Blog – Nhược Lạc
Hồi nhỏ, nghề nghiệp yêu thích nhất của tôi là thủ thư. Không hẳn vì tôi thích đọc sách, mà vì tôi muốn làm việc gì đó mà không phải tiếp xúc quá nhiều với con người. Việc tôi làm tệ nhất trong cuộc đời, kéo dài suốt gần 20 năm, chính là đối thoại với người khác. Tôi nhìn người lạ không khác gì người lạ nhìn tôi. Ý là, nhận ngay ra được rằng: ta không thích điều này. Là không muốn phải nói chuyện với người này, không muốn phải trả lời các câu hỏi này. Tôi lên bảng trả bài thì run lập cập không nói được tròn câu, rõ ý. Tôi ở trong lớp thì không mấy ai muốn chơi cùng. Tôi nói chuyện thì nhạt nhẽo và thái độ tỏa ra thì khó gần. Tôi khổ sở trong việc giao tiếp và tìm cách rút lui khỏi mọi cuộc chuyện trò càng sớm càng tốt. Thế mà, tôi lại đi làm sale, hồi sinh viên ấy. Tôi còn đi phát tờ rơi, làm phục vụ trong quán cà phê, làm ở quầy pha chế, làm lễ tân đứng chào và dẫn khách vào thang máy, làm phục vụ trong nhà hàng tiệc cưới từ 5h chiều đến 1h đêm mỗi ngày… Tuyền là những công việc đòi h
Explore this link on the map →