you can't force a connection - by Hân - work in progress
Có những người chỉ cần nhìn nhau phát là đôi mắt họ đã tỏ ra điều muốn nói. Cũng có những người, bạn cố gắng đàm đạo cả buổi trời nhưng câu chữ chỉ từ tai này lọt qua tai kia rồi trôi mất. Dạo trước, tôi học được từ vài người bạn, họ dùng từ “thấy kết nối” để mô tả cảm xúc của họ khi chạm vào những gì đang nghe. Có thể là từ người đối diện, một lời sẻ chia thầm kín trong phòng Zoom break-out, hay một câu rap nào đó rất chí mạng. Tôi thích những bộ phim mà cái kết nối giữa các nhân vật chính được mô tả một cách subtle và tự nhiên nhất có thể. Như kiểu họ đã không diễn, mà là họ đã thật sự kết nối với nhau như dị á. Đặc biệt mấy bộ phim có yếu tố chuyện tình. Ví như trong Before Sunrise, tôi dễ dàng nhìn thấy sự kết nối thông qua nhiều chi tiết nhỏ. Một ánh mắt. Vài cử chỉ. Cách hai nhân vật sải bước bên nhau. Những tràng cười phá lên. Những mẩu chuyện xâu chuỗi, thâu đêm suốt sáng. Nhưng có phải cứ thấy-kết-nối là chúng ta có thể luôn nói chuyện với nhau một cách dễ dàng không, mãi mãi
Có những người chỉ cần nhìn nhau phát là đôi mắt họ đã tỏ ra điều muốn nói. Cũng có những người, bạn cố gắng đàm đạo cả buổi trời nhưng câu chữ chỉ từ tai này lọt qua tai kia rồi trôi mất. Dạo trước, tôi học được từ vài người bạn, họ dùng từ “thấy kết nối” để mô tả cảm xúc của họ khi chạm vào những gì đang nghe. Có thể là từ người đối diện, một lời sẻ chia thầm kín trong phòng Zoom break-out, hay một câu rap nào đó rất chí mạng. Tôi thích những bộ phim mà cái kết nối giữa các nhân vật chính được mô tả một cách subtle và tự nhiên nhất có thể. Như kiểu họ đã không diễn, mà là họ đã thật sự kết n
Explore this link on the map →